Sáng tác

Cú Mèo sợ độ cao

Cú Mèo Lo Âu là một bạn cú mèo đặc biệt, vì bạn ấy rất sợ… độ cao. Không như những cú mèo khác, thoắt cái đã bay vút trên không trung từ ngọn cây này sang ngọn cây khác, Cú Mèo Lo Âu chỉ bay là đà trên mặt đất. Khi đang bay, nếu thấy có điều gì nguy hiểm, Cú Mèo lập tức đáp xuống đất.

Có lần, khi Cú Mèo ngủ gật, Khỉ Lí Lắc đã nghịch ngợm mang Cú Mèo lên một cành cây cao. Khi tỉnh dậy, Cú Mèo hốt hoảng, run lẩy bẩy và ngã lộn nhào xuống bên dưới. May là lúc đó bạn Báo Chấm Bi đã nhanh nhẹn vươn mình ra đỡ lấy. Từ đó về sau, Cú Mèo luôn luôn cảnh giác, không bao giờ ngủ gật vào ban ngày nữa.

Các bạn ở rừng Vi Vu tìm mọi cách để Cú Mèo Lo Âu thôi lo âu và hết sợ độ cao, nhưng tất cả đều vô hiệu.

Dần dần, mọi người đều chấp nhận, có một bạn Cú Mèo không dám bay cao ở rừng Vi Vu.

Một ngày nọ, nhà Kiến Đen Li Ti chạy túa ra khắp rừng Vi Vu để loan báo một tin động trời: 

– Nguy rồi! Nguy rồi! Rừng Vi Vu sắp có lũ lụt! Mau mau di chuyển! Mau mau di chuyển!

Kiến Đen Li Ti là chuyên gia dự báo thời tiết nên lời bạn ấy nói rất đáng tin cậy.

Rừng Vi Vu nháo nhào di chuyển lên cao để tránh lũ lụt.

Thỏ Điệu thu hoạch hết cà rốt, cất vào trong từng chiếc túi vải và nhờ bạn Sư Tử giúp mang lên một chạc cây to.

Sóc Đuôi Xù tìm được một thân cây rỗng, bèn chuyển hết số hạt dẻ dự trữ vào đó.

Nhím Nhút Nhát dọn hết số lá thuốc vào trong hộp gỗ, cất ở một nơi cao ráo.

Tất cả mọi người đều di chuyển khỏi mặt đất, trú ẩn trên những lùm cây cao to rậm rạp. Khi ai nấy đã yên ổn ở chỗ mới, các bạn sực nhớ tới Cú Mèo Lo Âu.

Cú Mèo Lo Âu nhất định không chịu rời khỏi tổ trong một hốc cây gần mặt đất.

– Cú Mèo ơi! Mau lên đây với bọn mình này! – Khỉ Lí Lắc gọi.

Cú Mèo Lo Âu lắc đầu.

Khi trời bắt đầu đổ mưa, Sóc Đuôi Xù thò đầu ra khỏi tổ, lo lắng gọi:

– Cú Mèo ơi! Mưa rồi đấy! Mau ra khỏi tổ đi!

Cú Mèo Lo Âu trả lời:

– Trong tổ của mình vẫn ấm áp mà!

Trời mưa càng lúc càng to, nước bắt đầu dâng lên gần tổ Cú Mèo. Mọi người rất lo lắng. Thỏ Điệu hét to:

– Cú Mèo ơi! Cậu không lên đây thì nước lũ sẽ cuốn trôi cậu mất.

Lúc này Cú Mèo mới oà khóc:

– Nhưng tớ không thể đi được. Tớ không thể bay cao!

Các bạn lo lắng bàn tính, làm sao để đưa Cú Mèo lên cây cao tránh lũ được?

Voi Mũi Dài bèn nghĩ ra một cách. Từ trên cây cao, Voi Mũi Dài thò chiếc mũi dài ơi là dài của mình xuống. Nhưng chiếc mũi dài vẫn không với tới chiếc tổ thấp ơi là thấp của Cú Mèo.

Ngay lập tức, Khỉ Lí Lắc nhanh trí nhảy xuống, một tay bám lấy vòi của Voi Mũi Dài, một tay vươn về tổ của Cú Mèo. Khỉ gọi to:

– Mau lên! Bám vào tay tớ đi!

Cú Mèo Lo Âu chần chừ không dám ra khỏi tổ. Nhưng nước lũ đã dâng cao, ngập một phần tổ rồi. Không còn cách nào khác, Cú Mèo nhắm tịt mắt, bám lấy tay Khỉ Lí Lắc. Chỉ với một cú lắc vòi điệu nghệ, Voi Mũi Dài đã đưa cả Khỉ và Cú Mèo lên cao. Một chiếc tổ ấm áp đã được các bạn dọn sẵn cho Cú Mèo.

Một tuần mưa lũ qua đi, mọi người vẫn an toàn trong những ngôi nhà trên cao.

Sau cơn mưa lũ, bầu trời lại sáng trong tuyêt đẹp. Ai nấy lục tục dọn đồ về nhà cũ. Chỉ có Cú Mèo là chần chừ đứng trước chiếc tổ trên cao của mình. Voi Mũi Dài vươn chiếc mũi dài ra nói:

– Cú Mèo bám vào vòi, tớ sẽ đưa cậu xuống đất.

Nhưng Cú Mèo lắc đầu. Cậu ta đứng thẳng người trước tổ, nhìn bầu trời xanh bao la, lấy hết can đảm và… bay.

Khi vừa rời khỏi tổ, Cú Mèo rất sợ, đôi cánh chao đảo. Nhưng Cú Mèo quyết tâm trấn áp nỗi sợ, luôn miệng tự nhủ:

– Không sợ, không sợ! Mình là Cú Mèo, mình phải bay!

Các bạn rừng Vi Vu hồi hộp dõi theo đường bay cao đầu tiên của Cú Mèo. Cú Mèo đập cánh vụng về, chao đảo nhưng từ từ vững dần. Cuối cùng cậu ta có thể đập cánh một cánh nhịp nhàng và giữ thăng bằng tốt hơn.

Cú Mèo sải cánh giữa trời xanh, gió lùa vào từng lớp lông tơ nâng thân mình Cú Mèo lên cao khiến cậu vô cùng phấn khích

– Tớ bay được rồi! Tớ bay rồi!

Các bạn rừng Vi Vu hò reo cổ vũ cho Cú Mèo. Từ giờ, Cú Mèo đã trở lại là chính mình, không còn là Cú Mèo hay lo âu và sợ độ cao nữa.

TRƯƠNG HUỲNH NHƯ TRÂN

Trả lời