Tùy bút

Sơn lâm êm đềm

Hồi đó mê đại văn hào Léon Tolstoi quá, mê luôn cả cái tựa đề Sơn lâm êm đềm của ông. Nhưng không có tiền để mua quyển sách này, tôi đành ngắm nghía cái bìa sách trưng trên kệ nhà sách rồi từ đó đâm ra…tương tư một miền êm đềm của sơn lâm thảo dã.

Mùa hè năm 1973, theo gia đình vào khẩn hoang lập ấp (sau này gọi là đi kinh tế mới) đến vùng núi Bình Tuy, một tỉnh cũ giáp ranh phía Nam tỉnh Bình Thuận, tôi mới thật sự được sống với khung cảnh của miền sơn lâm cho thỏa với niềm ước ao yêu thích cảnh núi non hùng vỹ chỉ có trong những trang sách đọc.

Bình Tuy là tỉnh được thành lập từ thời ông Ngô Đình Diệm vào năm 1956 cùng với 22 tỉnh của Nam phần, là một phần đất rộng lớn phía Tây Nam tỉnh Bình Thuận ngày nay, gồm một phần đất của hai huyện Hàm Thuận, Tánh Linh và một phần đất của hai tỉnh Long Khánh, Lâm Đồng lúc bấy giờ.

Bản đồ hành chính năm 1967 cho biết địa giới tỉnh Bình Tuy

Khi tỉnh Bình Tuy được thành lập, đã đặt tỉnh lỵ ở thị xã La Gi, một phố biển nhỏ thuộc huyện Hàm Tân, là thị tứ của một vùng đất rộng lớn nằm phía Tây, vùng đất hoang sơ bạt ngàn rừng núi, sau này đã trở thành khu dinh điền qui mô để qui tập cư dân ở các tỉnh Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngãi vào đây để lập nghiệp

Nhà cửa dân cư mới đến định cư , sơ sài lợp và chèn bằng lá Kè còn gọi là lá Buông, một lâm đặc sản của địa phương. Những nóc gia lác đác mọc lên nơi chốn đìu hiu thung lũng rừng núi, chẳng khác gì một buôn làng của người Thượng du ở miền cao. Trên đỉnh núi Voi xanh ngắt, màu mây trắng quấn khăn voan mỗi buổi sáng, đẹp mơ hồ như một bức tranh thủy mặc. Núi Voi có hình dáng của con voi nằm phủ phục, đuôi quay về hướng Quốc lộ Một và vòi hướng về biển La Gi.

Biển Lagi

Dọc theo đường tỉnh lộ còn nguyên láng cây Dầu lá to, thân mọc thẳng tắp. Nên dân muốn làm nhà chẳng cần đi đâu xa, chỉ quanh quẩn vác rựa rìu đi đốn gỗ ở trong lô vườn nhà nước vừa cấp đất cho mình.

Ở sau lô gia cư có con suối chảy nước trong vắt chảy qua, đi câu cá mà chúng tôi như đi picnic, chọn cho được tảng đá nào lớn mới ngồi êm ái buông câu . Bầy cá suối như từ hồi mới sinh ra tới giờ không biết mồi mè là gì hay sao mà thèm trứng kiến lắm, ngồi một chỗ giựt cần lia lịa là có cả mớ cá đem về. Tôi ngồi gỡ cá và móc mồi mà tưởng như đang ở trong mơ. Lác đác theo dòng suối chảy róc rách len từng kẽ đá, những cánh hoa bằng lăng tím trôi dật dờ dưới dòng nước trong xanh nhìn thấy tận đáy những viên đá cuội lấp lánh ánh chiều.

Chỗ ngồi câu cá thơ mộng

Những ngày tháng sau đó tôi hoàn toàn sống với núi rừng. Không còn làm học trò nên có sách đâu mà để cầm tay như những câu thơ của Đinh Hùng, miền sơn lâm êm đềm ở đây đã nuôi miếng cơm manh áo và cũng nuôi tinh thần yêu đời cho tôi. Ngày nào tôi cũng lên rừng để mưu sinh, lá rừng xanh đậm đà cho tôi quên đi màu lá non tơ sân trường một thuở học trò ngà ngọc. Có khi ngồi nghỉ mệt bên phiến đá trăm năm ưu tư bên lưng chừng dốc núi, đỉnh núi xanh cao vòi vọi trên kia như chìa xuống nhánh hoa niên bất tử cho tôi nắm lấy rồi kéo tôi đứng dậy, với  lấy phơi phới màu xanh tin yêu hy vọng phi thường…

Mười mấy năm làm thợ rừng quanh năm suốt tháng lên rừng, nợ áo cơm nào cũng trăn trở cho những ai đi qua một khúc đời khổ nhọc. Chỉ có rừng mới hiểu và nghe lời tâm sự của gã tiều phu:

Cũng trần ai vì ai mà lận đận

Qua truông đèo viết vội một đôi câu

Thả xuống dòng sông sao vẫn nắng

Sơn lâm xanh chưa hề biết bể dâu

Bây giờ mười mấy năm ấy biết bao nhiêu tình, và thời gian ấy như tôi chỉ gặp một lần khi qua mấy truông đèo của cuộc đời, rồi thôi…

Rồi thôi, mà sao  sơn lâm êm đềm ơi còn thương nhớ mãi núi rừng

TRƯƠNG ĐÌNH TUẤN

Nguồn: sachhay.vn

Bản quyền bài viết thuộc trang sachhay.vn, vui lòng ghi rõ nguồn khi copy bài viết. Xin cảm ơn.

Trả lời